Chương 50: Zombie muốn OOXX ta!


Chương 50: Zombie muốn OOXX ta!
Tiếng vang này rất nhỏ, nhưng trong tai Lý Dục chắc chắn giống như tiếng nổ vậy. Hắn gần như xoay người trước tiên, gậy sắt đặt ngang trước người và khẩn trương nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Ở bên cạnh hắn, cũng chỉ có một hòn đá nhỏ lăn xuống...
"Tệ thật! Bị bẫy rồi!"
Lý Dục lập tức ý thức được không đúng, nhưng hắn đã không kịp phản ứng lại.
Sau một tiếng kêu đau, ở trong con hẻm nhỏ này xuất hiện cảnh tượng khiến người ta kinh ngạc và thậm chí còn hơi rợn cả tóc gáy. Sau khi con Zombie với mặt mũi vặn vẹo nắm cổ áo một tên thanh niên, nó nhanh chóng lôi người đó vào trong một ngôi nhà cách đó không xa.
"Xem ra chú chẳng phải tự nguyện, bỏ chú ở nơi này là được." Bên trong quán Internet, Lăng Mặc chớp mắt và tùy ý phất tay.
Cùng lúc đó, Zombie kéo Lý Dục đi lập tức mang hắn vào bên trong một căn phòng tràn ngập mùi hôi thối và vứt hắn trên mặt đất bày khắp vật quỷ dị ngưng tụ lại.
Sức mạnh của Zombie rất lớn và mặc dù Lý Dục vẫn còn ở trong tình trạng hôn mê, nhưng hắn vẫn phát ra tiếng đau hừ lúc rơi xuống đây. Đây cũng là một chút trừng phạt của Lăng Mặc dành cho hắn.
Dưới sự điều khiển của Lăng Mặc, con Zombie này nhanh chóng đóng kỹ cửa phòng và trên đường trở về hẻm cũ rồi sau đó cui vào bên trong ngôi nhà mà Vương Lẫm vừa tiến vào.
Vào thời điểm Lăng Mặc giải quyết Lý Dục xong, một con rối xác chết khác cũng kéo theo một người xuất hiện ở sau lưng hắn. Cùng với tiếng rên 'bịch', con Zombie kia vứt Vương Thành trong tay xuống đất. Nhưng Vương Thành với hai mắt nhắm chặt nằm dưới chân Zombie, nhưng một chút phản ứng cũng không có và hiển nhiên là đã hôn mê bất tỉnh. Cho dù đang hôn mê, cơ thể hắn cũng không tự chủ được mà run rẩy.
Nhưng sự hôn mê của hắn cũng không phải là do Zombie gây ra, con rối xác chết còn chưa kịp động thủ thì Vương Thành đã bị dọa cho sợ đến mức hôn mê bất tỉnh. Nhưng Lăng Mặc cũng không tùy tiện tìm một chỗ bỏ hắn lại mà để cho con rối xác chết mang hắn tới chỗ mình.
Nhưng bây giờ không phải là lúc xử lý Vương Thành, Lăng Mặc còn phải điều khiển hai con rối xác chết kia và tạo chút kinh ngạc vui mừng cho Vương Lẫm.
Điều khiển cùng lúc ba con rối xác chết, làm ba chuyện khác nhau, loại 'nhất tâm nhị dụng' dùng làm phương pháp tác chiến này khiến cho Lăng Mặc tiêu hao cực lớn và thậm chí trên trán đã hơi chảy mồ hôi. Nhưng Lăng Mặc không hề cảm thấy mệt mỏi, mà lại cảm thấy rất hưng phấn.
Mỗi một con rối xác chết, cũng tương đương một phân thân của hắn và loại cảm giác có thể vận dụng thoải mái những phân thân này giống như vận động tay chân bản thân này mang đến cho Lăng Mặc cảm giác thoải mãn cực lớn.
Hai con rối xác chết một trước một sau tiến vào trong ngôi nhà kia và lặng lẽ bao vây Vương Lẫm ở trong.
Nhưng Vương Lẫm không hề biết đường lui của mình đã bị cắt đứt, cô ấy đang nắm dao Machete và cảnh giác đi trong hành lang tầng 3.
Nơi này vốn là một khách sạn nhỏ, hai bên hành lang đều là phòng, cửa phòng hơi đóng chặt và hành lang rộng lớn. Cho dù là đi tới cửa cũng không có cách nào nhìn thấy rõ ràng hoàn toàn tình hình bên trong phòng, huống chi là có không gian rất thuận lợi cho ẩn nấp như nhà vệ sinh. Cô ấy đã cẩn thận từng li từng tí đi qua hai tầng, nhưng không thu hoạch được gì. Nhưng trong lòng cô ấy rất rõ ràng rằng khách sạn nhỏ này có tổng cộng ba tầng và con Zombie đánh lén mình chắc chắn đang ở nơi này.
Lục soát con Zombie kia trong hoàn cảnh này, tinh thần của Vương Lẫm chịu áp lực rất lớn, nhưng con dao Machete trong tay khiến cho cô ấy cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều.
"Tên Lăng Mặc đó, có lẽ cũng trốn ở gần đây, đợi ta làm thịt xong con Zombie này... Hừ!"
Vương Lẫm hơi buồn bực nhíu mày và sau đó lặng lẽ tiến lại gần một cánh cửa phòng gần cô nhất rồi dùng dao Machete nhẹ nhàng đẩy ra.
Bên trong phòng không có ai, nhưng cửa phòng vệ sinh đóng chặt lại khiến cho Vương Lẫm hơi để ý. Loại Zombie biết đánh lén, biết chạy trốn này, nói không chừng cũng biết đóng cửa?
Nghĩ đến đây, đến ngay cả bản thân Vương Lẫm cũng cảm thấy hơi buồn cười. Zombie là cái gì chứ? Quái vật không có chỉ số thông minh! Mặc dù biểu hiện của con Zombie này vào ngày hôm nay khiến cô vô cùng hết hồn và vô cùng để ý, nhưng cô cũng không cho rằng loại Zombie này sẽ nhốt mình ở trong nhà vệ sinh và lặng lẽ trốn.
Nhưng ngay khi Vương Lẫm chuẩn bị đi ra khỏi phòng, bên trong nhà vệ sinh lại đột nhiên truyền đến tiếng vang nhẹ giống như thứ gì đó rơi xuống đất và mặc dù âm thanh không rõ, nhưng Vương Lẫm lại cực kỳ nhạy bén bắt được.
Đầu tiên là cô ấy sửng sốt một chút và sau đó khóe miệng hiện ra nụ cười nhạt: "Chơi với ta nào!"
Nắm chắc dao Machete trong tay, Vương Lẫm từ từ tiến lại gần cửa nhà vệ sinh đóng chặt kia và sau đó đưa tay trái nắm chốt cửa.
Ngay khi cô ấy đang chậm rãi vặn chốt cửa thì sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng rên!
"Rầm!"
Vương Lẫm quay đầu lại theo bản năng, nhưng hoảng sợ phát hiện ra cửa phòng lại bị đóng! Con Zombie lặng lẽ tiến vào kia không chỉ dễ dàng khép cửa phòng lại mà còn xông thẳng về phía cô ấy.
Cùng lúc đó, cửa nhà vệ sinh bên cạnh cô ấy cũng đột nhiên mở ra và bóng người đen thui chợt nhào ra từ bên trong!
Mặc dù đao pháp của Vương Lẫm rất tốt, nhưng tình huống quỷ dị này cũng khiến cho cô ấy hoàn toàn bối rối và thậm chí còn chưa kịp phản ứng đã bị bóng người này trực tiếp nhào tới đẩy ngã xuống đất.
Nhưng phản ứng của Vương Lẫm sau bị ngã nhào có thể nói là rất mãnh liệt và mặc dù cô ấy lúng túng, nhưng vẫn cong đầu gối trước tiên, vì bản thân dành ra một chút không gian vật lộn và đồng thời dao Machete chợt vung rồi mắt thấy cắt đứt cổ con Zombie này.
Nhưng sau khi con Zombie bổ nhào về phía mình, cô ấy lập tức lăn người tránh ra và mặc dù cô ấy phản kích nhanh chóng, nhưng hoàn toàn rơi vào khoảng không.
Không đợi cô ấy bò dậy, một con Zombie khác cũng nhào tới lần nữa và một tay vươn ra túm được cổ tay cầm dao Machete của cô ấy.
Sắc mặt Vương Lẫm nhất thời đại biến, ban nãy cô ấy chuyển động cổ tay muốn thoát khỏi khống chế của đối phương, nhưng lại không nghĩ rằng mình vừa mới né tránh công kích thì Zombie lại nhào tới. Nhưng nó không tấn công mà hoàn toàn trấn áp cô phía dưới người! Mặc dù Vương Lẫm lập tức uốn gối chợt đánh về phía sau lưng con Zombie này, nhưng con Zombie này trong lúc cúi người xuống thì miệng phả ra mùi hôi thối nồng nặc và nhanh chóng đến gần gương mặt tái nhợt của cô ấy.
Đối mặt với hai con Zombie biết phối hợp, Vương Lẫm hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ và lúc này trong đầu cô ấy chỉ có một suy nghĩ!
Mình lại phải chết, mình sẽ bị chúng ăn...
Mắt thấy miệng con Zombie này cách mình càng ngày càng gần, đôi mắt đỏ tươi kia nhìn chằm chằm vào mình, nhưng bất kể cơ thể cô ấy điên cuồng giãy giụa thế nào cũng không có cách nào thoát khỏi trói buộc và lần đầu tiên trong đầu Vương Lẫm hiện ra nỗi sợ hãi cực độ!
Cho dù vào thời điểm Tận Thế vừa mới bùng nổ, mặc dù cô ấy sợ hãi, nhưng nó cũng không giống như nỗi sợ hãi bây giờ!
Tốc độ con Zombie này rất chậm, không giống như Zombie thông thường là một khi tiếp xúc con mồi thì sẽ lập tức điên cuồng xé nát. Nhưng sự chậm chạp này lại phá vỡ ý chí của Vương Lẫm từng chút một.
Trong đầu Vương Lẫm trống rỗng, đến ngay cả cơ thể điên cuồng giãy giụa cũng lập tức cứng lại và cả người từ trên xuống dưới tựa như mất hết sức lực.
Trong quán Internet, ánh mắt Lăng Mặc tỏ ra khá hài lòng và dưới sự khống chế của hắn thì con Zombie này cũng không há miệng cắn xé Vương Lẫm mà làm một hành động vô cùng đặc biệt.
Thấy ánh mắt Vương Lẫm u ám tan tác, hiển nhiên là đánh mất ý chí chiến đấu, Lăng Mặc lập tức điều khiển con rối xác chết bắt một tay khác của cô ấy và sau đó hai con rối xác chết đồng thời dùng sức lôi cô ấy dậy khỏi mặt đất.
Biến cố bất thình lình khiến cho ảm đạm trong mắt Vương Lẫm nhất thời xuất hiện chút không ổn định. Cái tình huống gì thế này? Chẳng lẽ bọn chúng không hề muốn ăn?
Zombie ở trong lòng cô ấy, đó chính là thứ muốn ăn thịt người và đó quả thật chính là đặc tính của Zombie. Nhưng hai con Zombie này hiển nhiên là ngoại lệ, bọn chúng kéo cô ấy ngồi dậy cũng không lập tức tách cô ấy ra mà sau đó lại làm ra một chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Hai tay cường tráng của con Zombie kia đoạt dao Machete của cô ấy xong đã rảnh tay và ra sức vỗ một cái lên cái mông tròn trịa đầy đặn của cô ấy.
"Bốp!"
Cơn đau truyền tới từ trên mông, cùng với tiếng tay đập thanh thúy này hoàn toàn khiến cho Vương Lẫm tan vỡ!
Đánh đòn... Nàng lại bị một con Zombie đánh vào mông!
Vương Lẫm nằm mơ cũng không nghĩ tới mình sẽ có một ngày bị người ta đánh đòn và kẻ động thủ còn là một con Zombie nữa.
Trong một lúc, Vương Lẫm hoàn toàn sợ ngây người ra!
Đối với phản ứng của Vương Lẫm, Lăng Mặc rất vừa ý trong lòng. Mà đánh đòn... Chỉ là dạy dỗ cô ấy mà thôi.
Thực ra thì, nếu không phải Vương Lẫm làm phiền không thôi, Lăng Mặc cũng không muốn làm mất thể diện cô nàng này và càng không định làm giống như vậy giờ.
Đối với đao pháp tương đối khá của Vương Lẫm, chỉ cần cẩn thận không rơi vào vòng vây của Zombie thì việc tự vệ hoàn toàn không thành vấn đề. Đây cũng là thứ ỷ vào lớn nhất khi cô ấy chạy đến tìm Lăng Mặc gây phiền toái.
Trên thực tế, đến ngay cả Lăng Mặc cũng không khỏi thừa nhận rằng Vương Lẫm thật sự rất mạnh và nói riêng về đao pháp đặc sắc kia của cô ấy đã có thể không phân cao thấp với Hạ Na.
Đáng tiếc, dẫu sao cô ấy chỉ là một cô bé, gặp phải loại Zombie hoàn toàn không theo lẽ thường như con rối xác chết này cũng chỉ nhận thua mà thôi.
Đối mặt với thứ không biết, nhất là tồn tại đạp đổ sự thường thức thì khí thế của con người luôn yếu hơn trước đó ba phần. Cho dù Vương Lẫm mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là một người bình thường mà thôi.
Cô ấy hơi thông minh vặt, nhưng lại không biết nhìn đại cục, nếu không sẽ chẳng mang theo hai người khác lén lén lút lút tìm phiền toái cho mình. Loại tính cách ganh đua này, trước Tận Thế thì có thể làm được và chỉ cần người có tiền có thế là được. Nhưng sau Tận Thế mà còn làm như vậy thì đó chính là ngu ngốc.
"Bạch bạch bạch!"
Liên tục ba đập tay, cũng chuẩn xác vỗ lên mông Vương Lẫm và rốt cuộc lúc này cô ấy mới phản ứng lại. Nhưng vào lúc cô ấy vừa mới phát ra tiếng kêu sợ hãi lẫn xấu hổ khó chịu nổi thì chợt cảm giác được hai cánh tay giống như bị kìm sắt kẹp lấy vậy.
Với sức mạnh của Zombie, bắt chéo hai tay sau lưng cô bé yếu đuối như Vương Lẫm nhấc lên, có thể nói là chuyện cực kỳ dễ dàng.
Vương Lẫm vừa sợ hãi vừa tức giận, nhưng không có dao Machete của mình thì cô ấy chỉ là một con mèo bệnh mất đi móng vuốt. Cho dù hai chân cô ấy không ngừng đạp loạn, nhưng nó chẳng hề gây ra chút ảnh hưởng nào đối với thứ không có chút cảm giác đau nào như Zombie.
Khi con Zombie đằng sau kia bẻ hai tay Vương Lẫm bắt chéo sau lưng, sau đó ép cô ấy đứng thẳng người lên thì lúc này cô mới biết được rằng mình đang phải đối mặt với cơn ác mộng như thế nào!
Hễ là thiếu nữ bình thường, sợ rằng không có cách nào tiếp nhận nào con Zombie với mặt mũi vặn vẹo, cả người tỏa ra mùi màu tanh nồng nặc đang từ từ áp sát vào mình và mục đích lại là... Cưỡng hôn!
Dưới sự khống chế của Lăng Mặc, một con Zombie khác nâng mặt Vương Lẫm lên khi miệng hôi tanh nhếch lên, đôi mắt đỏ tươi cứ trợn tròn như vậy và tiến lại gần cô ấy.
Hành động rõ ràng như vậy, Vương Lẫm làm gì không đoán ra được ý đồ của con Zombie này, trong đầu cô ấy gần như xuất hiện ý nghĩa này trước tiên: Zombie muốn OOXX ta!
Dưới tình huống không có cách nào phản kháng, Vương Lẫm vô cùng sợ hãi không thể chịu đựng được áp lực tinh thần to lớn mà hét thảm 'a' và hai mắt trợn trắng rồi quả quyết hôn mê bất tỉnh.
Lăng Mặc điều khiển Zombie dừng lại ở nơi cách Vương Lẫm chưa tới 10 cm. Cho dù là người điều khiển con rối, Lăng Mặc có thể hoàn toàn tiếp nhận thị giác của con rối xác chết, vì vậy nhìn vào từ góc độ của hắn thì đó hoàn toàn chính là hắn đang định cưỡng hôn Vương Lẫm...
Có nên hôn thật một cái hay không? Thôi, kẻ đạt được chỗ tốt cũng không phải là mình...
Thấy Vương Lẫm nhanh chóng bị làm cho sợ ngất xỉu như vậy, Lăng Mặc không khỏi cảm thấy hơi thú vị và đồng thời cảm thấy hơi buồn cười.
Cô bé gái phách lối như vậy, lại không chịu được nổi hù dọa...