Chương 13 : Hôn ước của kẻ thừa kế


Chương 13 : Hôn ước của kẻ thừa kế
Tại một nơi nào đó gần vùng phía nam biên giới vương Quốc Helmut, lục địa Lingaia có phong cách phương Tây.
Kể từ khi tôi chiếm lấy cơ thể này của con trai thứ tám lãnh chúa Artur von Benno Baumeister, Weldelin von Benno Baumeister, đã ba tháng trôi qua.
Trong khoảng thời gian đó đã xảy ra vô số chuyện, đổ ập vào cơ thể nhỏ bé này của tôi giống như hồng thủy vậy.
Mặc dù là vậy, nhưng tôi vẫn khá thích thú cuộc sống hiện tại.
Bởi vì tôi là đứa con trai thứ 8 phế vật, chỉ là quý tộc trên danh nghĩa và không hề có nhà cửa lẫn lãnh thổ, nhưng mà số lượng ma pháp sư có tài năng không nhiều ở trên thế giới này. Hơn nữa, vì cơ thể hiện giờ tôi của tôi là của một đứa trẻ nên không có quá nhiều hạn chế lúc luyện tập.
Thành thực mà nói, họ quá bận rộn công việc nên lười quản đến một đứa trẻ 6 tuổi.
Hơn nữa, gần đây tôi đã thành công trong việc gia tăng đáng kể lượng ma lực theo phương pháp đặc biệt từ sư phụ của tôi, Alfed Rainford. Thầy là một ma pháp sư nổi tiếng và tôi đã được huấn luyện ma pháp với hiệu suất tốt nhất từ người. 
Người dạy tôi rất nhiều thứ, nhưng người lại là một người đã chết. Người chấp nhận rủi ro khi trở thành một Zombie để tìm kiếm người thừa kế ma pháp với lượng ma lực cao.
Tôi sử dụng ma pháp thuộc tính Thánh được học từ sư phụ và tiễn người ra đi thoải mái đến thế giới bên kia. Đồng thời, chuyện này cũng là bài kiểm tra tốt nghiệp của người dành cho tôi.
Hơn nữa, tôi cũng thừa kề di sản của người. Trong túi ma pháp chứa nhiều lương thực, tiền bạc và vật tư nhiều đến nỗi tôi có thể 'ăn sung mặc sướng' cả đời mà chẳng cần phải làm việc.
Mặc dù là vậy, nhưng hiện giờ tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ 6 tuổi được sống dưới sự bao bọc của cha mẹ.
Có thể hơi vô lý khi phần bên trong là của một người đàn ông trưởng thành 25 tuổi, nhưng hiện giò tôi vẫn muốn rời khỏi nhà và khám  phá thế giới bên ngoài kia.
Để chuẩn bị cho thời khắc tự do và tự lập sau này, tôi luyện tập chăm chỉ ma pháp và võ thuật.
Thêm điều này nữa.
Có vẻ như tôi đã bước sang tuổi thứ 7 vào vài ngày trước.
Dường như có một phong tục ở trên thế giới này, vương tộc hay quý tộc giàu có thì họ sẽ có tổ chức thứ giống như sinh nhật để chúc mừng. Ngoài ra, dường như chỉ có người con trai trưởng là được phép mở tiệc sinh nhật.
Bởi vì phần bên trong tôi vốn là một người đàn ông đã qua ngưỡng tuổi trưởng thành cho nên tôi chẳng cần phải tổ chức tiệc sinh nhật, nhưng Erich, người con trai thứ 5 trong gia đình lại chúc mừng tôi vì đã lên 7 tuổi.
Mặc dù tôi cảm thấy bất ngờ khi một người cao quý như anh ấy lại là con trai thứ 5, nhưng tôi nghĩ nó là điều hiển nhiên khi tôi có thể loại trừ những người anh trai được sinh ra mối tình của cha và cô tình nhân.
Thậm chí mẹ bảo tôi không nên gọi người con trai thứ 6 và thứ 7 của cô tình nhân là anh trai.
Bởi vì là quý tộc, dường như thân phận sẽ bị đối xử khác biệt.
Năm nay người con trai thứ 5, Erich sẽ bước sang tuổi 17, nhưng anh ấy là một người có thân hình khá mảnh khảnh và khớp xương cổ tay trông không ra dáng đàn ông cho lắm. Tuy nhiên, anh ấy là một người khá đẹp trai và cũng là một người anh trai rất dịu dàng khi anh ấy là người quan tâm nhất và sẵn sàng trả lời với một đứa trẻ thiếu hiểu biết như tôi.
Với vẻ bề ngoài đẹp trai đó, việc anh ấy nổi tiếng với những quý cô hay bà chị lớn tuổi ở trong lãnh thổ cũng không có gì là lạ cả.
Thực ra, diện mạo của những người trong nhà Baumeister không hẳn là đẹp.
Cũng không hẳn là khó coi, nhưng mà, dù sao vẫn chỉ dừng lại ở mức người bình thường.
Hơn nữa, xét về phương diện tài năng thì cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy
Để trở thành quý tộc nắm giữ lãnh thổ, xem ra lãnh chúa đời thứ nhất là nhân vật có tầm nhìn khi đã cố ý mang đến một ít dân nghèo từ vương đô chuyển đến vùng đất này định cư. Mặc dù thế hệ sau không có gian ác nhưng lại là người đứng đầu ngu ngốc và chẳng hề có tài năng xuất sắc trong việc chinh phạt ma vật ở trong lãnh thổ của mình lẫn xử lý công việc nội bộ.
Cha của tôi, Artur cùng những người con trai tự mình khai khẩn đất hoang hằng ngày để bù đắp việc mất đi bộ phận tài năng là đại bộ phận những người đàn ông trưởng thành và hối lỗi vì 5 năm trước xuất binh tiến vào khu rừng thần bí.
Dĩ nhiên là hầu như chẳng có ai có thể sử dụng ma pháp, những kỹ năng của hiệp sĩ như kiếm thuật thì hầu như cũng tương tự như vậy.
Nhưng thay vào đó, để đảm bảo lượng thịt có thể dùng trong một năm mà họ tiến hành rất nhiều cuộc đi săn và cung tên đã trở thành vũ khí chính lẫn sở trường của bọn họ.
Hơn nữa, trưởng nam Kurt cũng có năng kiếm về phương diện kỹ năng.
Mặc dù có một khu rừng đầy ma vật bên trong lãnh thổ nhưng không tiến vào lãnh thổ của ma vật thì chẳng cần phải lo lắng chúng thành mối nguy hiểm. Nếu bạn muốn đảm bảo lượng thịt thì cần phải nâng cao tài thiện xạ của mình.
Để đến khu rừng đầy ma vật đó, bạn còn phải trải qua một chặng đường hành quân kéo dài mấy trăm cây số.
Sau đó, bài luyện tập kiếm thuật chỉ có tôi với Erich-niisan là kết thúc với tốc độ nhanh hơn so với ngày thường.
Mặc dù có hiệp sĩ nhưng họ rất ít hoặc không có cơ hội sử dụng kiếm thuật, cho nên họ không luyện tập thể lực nhiều lắm.
Tuy nhiên, tôi vẫn luyện tập chung với Erich-niisan vào mỗi buổi sáng sớm. Mặc dù anh ấy không giỏi kiếm thuật cho lắm nhưng anh ấy vẫn bảo kiếm thuật là thứ để sinh tồn.
Bởi vì cái lý lẽ đó, kỹ năng dùng cung của Erich-niisan là tốt nhất ở trong lãnh địa này và cũng thường hay đọc sách trong thời gian rảnh ở phòng sách của cha giống như tôi. Không giống như các thành viên trong gia tộc là chỉ có thể đọc và viết bảng Hiragana và Katakana mà anh ấy còn biết làm toán giống như tôi.
"Anh cố gắng luyện tập thêm rồi đến vương đô và vượt qua bài kiểm tra để nhận một chức quan cấp thấp."
Thì ra là như vậy, anh ấy không có tài năng với ma pháp giống như tôi nên anh ấy lấy việc bước đi trên quan trường làm mục tiêu.
◆◇◆◇◆
Cái tin tức về vị hôn thê của người kế vị sắp tới là anh cả Kurt đột nhiên được cha tuyên bố.
"Cô dâu của Kurt đã được quyết định là cô con gái thứ hai đến từ gia tộc Mainbach, Amalie. Lễ thành hôn sẽ được tổ chức khi cô ấy đến lãnh địa này vào tuần sau."
Bánh mì như thường lệ, súp rau củ với thịt bọ, thịt gà sao nướng cùng với rượu nho nhà làm. Nhờ có tôi mà bữa tối của gia đình đã trở nên trang trọng và xa xỉ hơn, cha đột ngột thông báo về cuộc hôn nhân của con trai trưởng Kurt với toàn thể thành viên trong gia đình ở trong một buổi tối giống như mọi ngày.
"Cuối cùng thì, thời khắc này, đã đến rồi..."
Sau bữa cơm tối, ở trong căn phòng chật hẹp của bốn người anh em này, Paul - người con trai thứ ba và Helmut - người con trai thứ tư im lặng bắt đầu dọn dẹp đồ dùng cá nhân của mình ở trên giường.
Bởi vì con trai thứ ba với con trai thứ tư đều là quý tộc nghèo khó cho nên đồ dùng mang theo rất ít và công việc đó chỉ trong chớp mắt là hoàn thành, tuy nhiên...
"Erich-niisan, Paul-niisan, Helmut-niisan, tại sao các anh lại thu dọn hành lý?"
"Bởi vì Kurt-niisan cũng là người kế vị lẫn sắp kết hôn rồi. Sau khi hôn lễ kết thúc, chúng ta phải rời khỏi nơi này."
Erich-niisan giải thích rõ ràng và tỉ mỉ khi tôi hỏi như vậy.
Vào thời điểm này, Erich-niisan cho rằng tôi là trẻ con cho nên anh ấy không lừa dối và giải thích thật cặn kẽ rõ ràng cho tôi.
Định nghĩa trưởng thành ở cái thế giới, có lẽ là khoảng 15 đến 17 tuổi.
Việc trưởng thành và bước vào xã hội sớm hay muộn còn tùy thuộc vào quyết định của cha mẹ. Nhưng đối với con trai thứ ba - Paul và con trai thứ tư - Helmut thì có vẻ là hơi muộn quá rồi.
Nghe đến đây, tôi nhận thấy ngay cả không phải là người kế vị thì nhận được một chút trợ giúp khi ra khỏi nhà cũng là chuyện đương nhiên. Tuy nhiên,làm vậy dường như vừa để cho bọn họ làm việc phụ giúp gia đình vừa để ở lại. Thực ra thì lần xuất binh vô ích 5 năm trước chẳng thu được gì nhiều và ba người phải rời đi khi nhận được sự giúp đỡ của gia đình.
Rốt cuộc,có vẻ việc cố ý khiến con trai trưởng Kurt chậm kết hôn giúp anh ta tiết kiệm được một số tiền giống như một thành công . Tuy nhiên, vì vậy mà khiến Kurt-niisan chậm kết hôn thì cũng có thể nói là một điều không may.
"Giờ thì có vấn đề về của hồi môn. Tuy nhiên, chẳng có ai hứng thú làm thông gia với gia đình chúng ta cả."
Quả thật là chẳng có một gia đình quý tộc danh giá nào lại muốn gả tiểu thư của họ cho con trai của một quý tộc 'nghèo xơ nghèo xác' ở chốn 'khỉ ho cò gáy' được ngăn cách lãnh thổ bên cảnh bằng một dãy núi cả.
Lợi dụng việc sinh ra đứa trẻ như một phương tiện, rất có thể cô vợ đó sẽ lôi kéo nhà Baumeister vào vòng xoáy mưu đồ chính trị của quý tộc. Từ đó cũng ẩn tiềm khả năng phải gánh vác một khoản nợ nần khổng lồ từ việc trợ giúp nhà Baumeister. 
"Maa, mọi việc sẽ tốt hơn nếu mình cũng kết hôn giống Kurt-niisan nhỉ?"
Điều đáng buồn là sự tồn tại của người con trai thứ hai, Herman-niisan giống như một vật thay thế đề phòng trường hợp con trai trưởng bị sát hại.
Mặt khác, Herman-niisan có thể tự do nếu Kurt-niisan và cô vợ của mình có một đứa con trai, thế nhưng trước khi đến lúc đó thì anh ấy vẫn phải tiếp tục nếm trải cái cảnh cay đắng là hằng ngày phải giúp đỡ khai khẩn. 
Nghĩ theo hướng này, tôi nghĩ mình vẫn còn rất may mắn chán.
Tôi đã từng nhìn thấy những đứa con của cô tình nhân Leila. Nhưng bởi vì thân phận mẹ của họ mà họ không có quyền thừa kế và cũng không mong đợi một phép màu nào xuất hiện. Do đó, ngoài cách trở nên thành đạt ở bên ngoài thì còn có cách là rước dâu hay ở rể của những người đứng đầu. Tuy nhiên, việc kết hôn như vậy cũng không thể giúp họ trở thành quý tộc khi những người kia về nơi chín suối được.
Thành thực mà nói, tôi hơi ganh tị với bọn họ.
"Đó là lý do anh sẽ đến vương đô ngay sau hôn lễ. 
 "Vâng, cám ơn anh về mọi thứ cho đến bây giờ."
"Anh sẽ thường xuyên viết thư cho em."
"Em cũng sẽ viết thư hồi âm anh."
"Được. Bởi vì trong nhà có rất ít người là biết viết, thật tốt khi em nằm trong số đó, Wel."
Hai tuần sau, tôi đã mất đi người hiểu rõ tôi nhất. Tôi nếm trải vị đắng của cảm giác cô đơn và mất mát vào năm 7 tuổi.