Chương 05: Đi tới Thần Điện


Chương 05: Đi tới Thần Điện

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trong khi đánh vật để điều khiển sức mạnh của mình, thêm năm nữa đã trôi qua.
Chào mọi người, mình tên là Marie Regalya. Năm nay mình đã 7 tuổi rồi.
Tôi cũng đã trở thành một thục nữ chính hiệu, thậm chí còn có thể sử dụng một ít ma pháp cần thiết cho sinh hoạt hàng ngày, hì hì  ♪
[thục nữ: người con gái đẹp và thuỳ mị ]
Vậy thì giờ đây tôi sẽ giải thích rõ về ma pháp của thế giới này.
Bất kể là nhiều hay ít, mỗi một người ở trên thế giới này đều có ma lực. 
Tuy là như vậy, nhưng cũng không phải ai cũng có thể sử dụng ma pháp giống như ở trong RPG.
Ma lực và ma pháp là hai thứ khác nhau. Cho nên, mặc dù bạn có ma lực thì không có cách nào sử dụng ma pháp nếu không học hỏi về chúng. Hơn nữa, chuyện học tập cũng cần đến rất nhiều tiền nên hầu hết người sử dụng được ma pháp là quý tộc hơn là thường dân.
Nhân tiện, ngay cả tôi cũng có thể sử dụng ma pháp cần thiết đối cho sinh hoạt hàng ngày. "Ma pháp sinh hoạt" , giống như những ma đạo cụ dùng để chiếu sâng hay nhóm bếp lò. 
Cái lý thuyết này rất đơn giản, ma pháp chỉ cần học được thì cũng biết, mọi người gọi chung là "ma pháp bậc 1".
Thế giới này có ma pháp từ bậc 1~8, ma pháp từ bậc 2 trở đi giống như ma pháp công kích mà tôi biết ở trong RPG.
Lấy "Hỏa" ma pháp làm ví dụ đơn giản, dùng "Hỏa" để nhóm lửa là bậc 1, dùng "Hỏa" để tấn công lên mục tiêu là bậc 2, tấn công mục tiêu sau khi cường hóa bằng "Hỏa" là bậc 3, "Hỏa" tiến hóa thành "Hỏa Viêm" là bậc 4, cường hóa của nó là bậc 5, "Hỏa Viêm" tiến hóa thành "Bộc Phá" là bậc 6, sau khi cường hóa thêm chính là bậc 7.
Đó là những gì tôi học được từ giáo viên dạy kèm ở nhà tôi, tôi cũng dùng hiểu biết của mình về RPG để giải thích, cho nên nó hơi sơ sài... Nhưng giáo viên lại khen ngợi vì tôi hiểu rất nhanh chóng.
Hả? Bạn hỏi về ma pháp bậc 8 sao?
Dường như chưa từng có ai sử dụng ma pháp bậc đó. Mặc dù họ biết nó tồn tại nhưng chả có ai có thể sử dụng được ma pháp thuộc đẳng cấp truyền thuyết, cho nên tôi cũng chẳng có cách nào giải thích rõ được.
Nhân tiện, ma pháp bậc 1 thì ai cũng có thể sử dụng được; ma pháp bậc 2~3 là loại mà mạo hiểm giả hay ma pháp sư ưu tú hay ma vật có thể sử dụng được; bậc 4~5 là loại mà Dũng Giả hay Anh Hùng và đại ma pháp sư có thể sử dụng. Nhân vật chính xuất hiện trong câu chuyện về trận chiến giữa Nhân Loại với Ma Tộc, Tinh Linh, Thiên Thần và dường như không tồn tại ai thuộc Nhân Tộc có thẻ sử dụng ma pháp cao cấp hơn thế. Những tồn tại vượt xa hiểu biết của con người như Rồng, Đại Thiên Thần, Ma Vương mới có thể sử dụng ma pháp bậc 6~7.
(Ừm ~, quả nhiên là Fantasy ♪ Mình thấy phấn khích quá ha ♪)
Được rồi, quay trở lại chủ đề chính trước đó đi.
Hiện giờ tôi đang mượn tay Tyttle để mặc vào một cái váy đầm. Đó không phải là kiểu váy lễ phục mà tôi mặc để đi tung tăng trong nhà, mà đó là bộ đầm sang chảnh và rực rỡ dùng cho chuyến đi ra ngoài.
(Ừm ~ , bộ đầm trông đắt tiền lắm chứ chẳng chơi. Chắc chắn mình hiện giờ sẽ xé nó thành mảnh vụn... Haizz ~, cứ tiếp tục như vậy thì không phải mình sẽ trở thành đứa trẻ vô dụng chẳng làm được gì hết nếu không có Tytte ở bên sao...?!)
Đối với việc bản thân chỉ có thể nhìn Tytte đang hào hứng và khéo léo mặc đồ cho mình, tôi vừa thấy hơi buồn lòng về sự bất tài không thể làm được chuyện gì của mình.
(Không, không, vì nghi thức Thần Thác sẽ được tiến hành sau việc này, mình sẽ được trải qua cuộc sống bình thường nhờ nó... Mình chắc là... Ổn thôi, đúng không?)
Mặc dù tôi càng ngày càng không còn tự tin và nó biến thành một nghi vấn cuối lời của mình, nhưng tôi không để ý, không để ý đến nó đâu ~.
"Xin lỗi. Ojou-sama, xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi ạ."
Tiếng gõ cửa vang lên trong khi Tyttle đang giúp tôi đeo đồ trang sức sau khi mặc bộ áo đầm xong, quản gia đi vào sau đó.
"Tôi biết rồi."
Bởi vì Tytte đang chải tóc cho tôi, vì vậy tôi không thể quay đầu lại và đáp lời như vậy. Quản gia cũng coi đó là chuyện bình thường khi ông cúi đầu chào và rời khỏi phòng sau đó.
"Cuối cùng cũng xong ha..."
Tôi hít một hơi thật sâu khi nhìn chính mình trong gương.
Mái tóc trắng sáng rực rỡ như tuyết hiện lên trong gương, nó được bện sang hai bên và chặp lại nhau tới lưng, rồi có vật món trang sức cài vào tóc mai của tôi nhưng nó không đến mức ngăn cản tầm nhìn. Bộ váy đầm lụa là màu trắng như là da trắng nõn của tôi thì được tô điểm đầy những họa tiết kiểu ren và diềm xép nếp. 
(Cuối cùng, hôm nay là ngày mình được gặp những đứa trẻ cùng tuổi với mình! Eo ơi, mình hồi hộp quá!)
Ngay cả ở trong kiếp trước, tôi chưa từng gặp những đứa trẻ cùng thế hệ với mình và ngày hôm nay chúng sẽ được tập trung trong buổi lễ Thần Thác. Mặc dù hôm nay chỉ có mỗi quý tộc có thể tham dự nên không phải là tất cả mọi người nhưng chắc hẳn là số lượng không ít chút nào. So với vụ Thần Thác, tôi vẫn hơi để ý đến chuyện này và cũng hơi lo lắng.
(Hy vọng mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp mà chẳng có điều gì rắc rối xảy ra.)
Trong khi dựng lên mấy FLAG bất an như vậy, tôi hướng đến lỗi vào của sân có cỗ xe ngựa đang chờ khi được Tytte dẫn đi.
~~~
Thần điện được xây dựng ở một ngọn đồi hơi cao trong khu vực phía bắc của vương đô. Còn về bề ngoài, thay vì nói nó là phong cảnh hàng ngày hoặc là phong cảnh mang tính nghệ thuật để hình dung thì chính xác hơn. Tôi càng ngày càng phấn khích hơn khi ngắm nhìn thần điện ở ngoài từ khung cửa xe ngựa.
(Mình luôn cảm thấy phấn khích giống như ngày đầu tiên đi học vậy. Maa, mặc dù mình đã đi học bao giờ đâu.)
Được gặp với những người mình không quen biết. Áp lực từ cảm giác không rõ ràng và khó diễn tả thành lời được tạo nên từ cảm giác căng thẳng trộn lẫn với cảm giác bất an, xe ngựa tôi đang ngồi cũng dừng lại sau đó. 
(Cuối cùng cũng đến! Mình phải ra mắt rồi —!)
"Chúng ta đến rồi, Ojou-sama."
Tytte đi ra trước và chuẩn bị một cái bệ kê chân cho xe ngựa sau khi cậu ấy mở cửa xe ra. Tôi trấn an con tim rộn ràng của mình và chậm rãi đến gần cửa xe trong khi nhìn về phía Tytee đã chuẩn bị chu đáo và đứng ở một bên đợi lệnh.
Vào giây phút tôi bước ra ngoài, kèm them tiếng xôn xao là ánh mắt của đám trẻ chạc tuổi tôi lẫn gia nhân của họ tập trung về phía tôi... Hình như là như vậy. Tôi cho rằng là như vậy và vì tôi không định xác nhận xem họ có nhìn mình hay không nên tôi đã trực tiếp cúi đầu thấp xuống để tránh ánh mắt của họ.
(Trời ơi, mình thật là ngốc! Đúng là ngốc! Mình là thiên kim tiểu thư của một Công Tước cơ mà! Mình cần phải tỏ ra 'đường đường chính chính' giống mấy người trong sách hay Anime chứ!)
[đường đường chính chính: đàng hoàng, không có gì phải giấu giếm. ]
Tuy là tự nhủ như vậy nhưng chuyện đã tới nước này mà mới ngẩng đầu lên thì cũng quá xấu hổ. Kết quả là tôi cứ xuống xe trong tình trạng như vậy và sau đó bước hụt chân rồi lỡ bậc thang cuối cùng giống như một dấu hiệu vậy.
(Hỏng ~ cả ~ rồi! Hễ mình dẫm mạnh chân để ổn định thăng bằng thì nhất định mình sẽ đào ra một cái lỗ trên sàn nhà! Mình cần phải dùng ít  lực một chút mới được! Á, nếu dùng ít lực thì mình sẽ té mất! Mình nên làm thế nào đây a a a.)
Tytte nhẹ nhàng đỡ tôi lên sau khi cậu ấy bắt lấy cánh tay đang đà té của tôi.
"Cám... Cám ơn..."
Tytte tiếp tục dìu tôi đi về phía trước với vẻ mặt đầy yên tâm và nhẹ nhõm sau khi tôi nhỏ giọng cám ơn cậu ấy.
(Haizz... Chắc chắn họ cho rằng mình là một đứa trẻ vụng về... Awww...)
Mọi người sẽ thì thầm "Bạn ấy thật sự toát ra thần thái là người mà mình bảo vệ che chở và người cảm như sảy tay là mất" khi nhìn thấy vẻ mặt đầy thất vọng của tôi từ xa. Người đang chán nản là tôi đương nhiên sẽ không chú ý tới những điều ấy, tôi cứ được Tytte nắm tay như vậy và chậm rão đi vào trong thần điện.