Chương 37: Cực hạn phòng ngự và chuyện bên ngoài


 

Bây giờ bên ngoài vẫn còn sớm.

Đây là phòng dùng để quản lý trò chơi để đảm bảo không có rắc rối gì xảy ra

 

「AAAaAAAaaAAHHH!!!【Ngân Dực】bị hạ gục!!」

 

Một thanh niên thét lên.

Mọi người trong phòng đều phản ứng với tiếng đó.

 

「Gì cơ? 【Ngân Dực】? Rõ cái thứ đó được thiết lập để bất khả chiến bại mà?」

「Vâng, con đó có một lô kỹ năng sát thương to, HP lẫn MP cao ngút, chỉ số khủng. Chúng ta đã ác ý điều chỉnh nó vậy mà」

「Là ai? Ai đã đánh bại nó」

「Để tôi cho anh xem ghi hình……」

 

Khi người thanh niên vận hành cỗ máy, đoạn băng được chiếu trên màn hình

Một con quái điểu với đôi cánh tỏa sáng lấp lánh.

Đối nghịch với nó là một cô gái vận giáp đen và cô gái vận y phục lam

 

「Maple?! Đùa à?! Oi, oi, cô ấy làm gì đủ trình ăn【Ngân dực】?!」

「Cô ấy thiếu độ cơ động! Lại còn ăn cả con【Thổ Long】nữa chứ……」

 

“Không thể nào, không thể nào”, tất cả mọi người ai cũng nghĩ vậy, trận chiến bắt đầu.

 

「Mảnh băng… đó là chuyện đã diễn ra nhỉ」

「Cái lực phòng ngự kinh dị ấy vẫn như cũ kìa」

 

Mọi người trong căn phòng dán mắt chăm chú vào màn hình trong khi quản lý sự kiện.

Sau một lúc, cuối cùng bọn họ cũng phát hiện ra vấn đề.

 

「Vấn đề ở chỗ cô gái kia! Cái áo choàng đó làm tăng độ cơ động của Maple!」

 

Trên màn hình Maple dịch chuyển cực nhanh khi dùng【Che Chắn Di Động】.

Cái cách dùng kỹ năng này nằm ngoài dự tính của bọn họ.

Mọi người tập trung quan sát.

 

「……cô gái kia là【Sally】, lối chơi chủ yếu dựa vào AGI, cô ấy sở hữu một lượng lớn kỹ năng đa dạng. Khả năng mạnh nhất của cô ấy chủ yếu là【Ảo Ảnh】and【Đại Hải】」

 

Một thanh niên đã kiểm tra thông tin của Sally và cung cấp.

 

「Hừm, trông có vẻ bình thường. À không,  so với Maple mới thấy bình thường」

「Phải nhỉ」

 

Nghe câu này làm mọi nhân viên cười khổ.

Cái dị thường của Sally dần lộ ra rồi.

 

「……Tôi rút lại lời ban nãy. Cô gái này không ổn tí nào.. Có khi còn kinh dị hơn Maple không chừng」 

「Cô ấy hẳn không cái cái kỹ năng nào kiểu thấu thị tương lai đâu nhỉ?!!」

「P-Phải. Cổ không có」

 

Sally đã lộ ra cái khả năng né tránh phi phàm khi né Ngân Dực trong đoạn băng.

Nhìn cái chuyển động như biết trước tương lai làm cả phòng đầy thán phục.

 

「Né cái đòn ấy kiểu gì thế?」

「Có khi nào cô ấy nấp ở sau cho tới khi xong chuyện không, oi」

 

Và, mọi người trong căn phòng chứng kiến trận chiến kết thúc ngỡ ngàng

Ở đó một người kêu thành tiếng

 

「Toi rồi!! Đừng nói là bọn họ lấy được【Trứng Huyễn Thú】rồi nhé?!」

「Có gì trong đó ấy?!」

「Là cáo và rùa. Coi như thì trong rủi có may đi」

「Thế còn con chim và sói?」

「Ở chỗ【Hải Hoàng】. Tên đấy được thiết lập sẽ không bao giờ ra khỏi chỗ… Ít ra thì mọi chuyện vẫn ổn…」

 

Dứt lời, thanh niên mệt mỏi tựa vào lưng ghế.

 

「Aaa〜…… không thể nào〜, không thể nào mà, rõ là đã giảm sức mạnh rồi cơ mà〜」

「Oi, ai đó rảnh ấy, soát lại đống kỹ năng đi! Soát lại xem có cái nào có cách dùng quái lạ như vậy không!」

「「Rõ!」」

「………mấy cô gái ấy có khi trở thành trùm cuối không chừng……」

「Aaa… có khi lại thế」

 

Nghe giọng là đủ biết mệt mỏi tới nhường nào.

Mãi về sau Maple và Sally vẫn chẳng bao giờ biết được chuyện xảy ra vào hôm đó.