Chương 250: Âm thầm điều tra sự việc năm đó


Chương 250: Âm thầm điều tra sự việc năm đó
Nhị thiếu gia trở về viện của mình.
Niên thị chán nản đi theo phía sau và một mình ngẩn người ra.
"Nước trà nguội lạnh mà không biết đổi thành nóng!" Nhị thiếu gia tức giận quát lớn và Niên thị bừng tỉnh.
Niên thị lòng tràn đầy ủy khuất đi thay thành nước trà nóng và sau đó bưng trà lên.
Sắc mặt Nhị thiếu gia u ám bất định và tức giận nói: "Tại sao Hoàng Thượng lại đột nhiên phong nàng làm Minh Duyệt Quận Chúa và còn là nghĩa nữ của Hiền Ích Hầu."
Niên thị sâu kín tiếp lời :"Chỉ sợ là có liên quan đến Thế Tử."
Nhị thiếu gia hừ lạnh một tiếng. Thực ra thì không cần đoán cũng có thể nghĩ đến và trong này chắc chắn có liên quan đến Thanh Mặc Nhan.
"Hắn có thể cho tiểu yêu tiêu kia nhận được ban thưởng nhiều đến như vậy, mà lại không chịu giúp ta tìm một chức quan tốt." Nhị thiếu gia hung hăng cắn chặt răng.
Niên thị cúi thấp đầu và không biết nàng đang suy nghĩ cái gì.
Nhị thiếu gia nói hồi lâu không thấy nàng tiếp lời thì nổi giận đùng đùng và vỗ lên bàn. "Ngươi cũng là đồ vô dụng, để cho ngươi về nhà mẹ đẻ nói chuyện, giúp ta tìm chức quan. Ngươi xem ngươi, hết lần này đến lần khác khước từ!"
Niên thị cũng hơi nổi giận. "Không phải là đại ca ta đã tìm giúp ngươi chức quan thẩm tra đối chiếu sự thuật ở Đô Sát Viện đó sao..."
Lời còn chưa dứt, Nhị thiếu gia đã đứng bật dậy và túm lấy Niên thị mà đánh.
"Ngươi còn mặt mũi nói chuyện này sao, chỉ là một chức quan cửu phẩm, ngươi không biết rất mất mặt sao!"
Đám hạ nhân trong viện nghe trong phòng vang lên tiếng 'bịch bịch' và tất cả đều cúi thấp đầu trong khi không có một ai dám lên tiếng.
Chỉ có đám nha hoàn bên người Niên thị khóc lóc tiến lên khuyên can và kết quả là bị Nhị thiếu gia đạp một cước văng ra bên cạnh.
Chuyện Như Tiểu Lam được phong hào đã truyền khắp kinh thành vào ngày hôm sau.
Không ít người chạy đến Thanh Hầu phủ hỏi thăm tin tức, điều khiến Như Tiểu Lam bất ngờ chính là lần này lão Hầu gia không còn mặt lạnh nữa mà phái người đến hỏi Thanh Mặc Nhan có muốn mở tiệc ăn mừng hay không.
Thanh Mặc Nhan không nghĩ ngợi chút nào mà cự tuyệt.
Lão Hầu gia nghe được lại không hề tức giận mà lại không ngừng phái người tới tặng đồ. Cứ liên tiếp mấy ngày như vậy và nếu ai không biết còn thật sự cho rằng Như Tiểu Lam là cháu gái của hắn.
Như Tiểu Lam vuốt cằm. "Tại sao lại có mùi vị âm mưu ở đây."
Thanh Mặc Nhan đang bận rộn văn kiện và nghe lời này xong cũng không ngẩng đầu lên. "Gần đây ngạch cửa phủ sắp bị những người tới hỏi thăm san bằng. Ngươi chỉ cần ngoan ngoãn ở trong viện thì không sao, đây là bản vẽ Công Hộ đưa đến, ngươi đến xem một chút, đây có phải là kiểu dáng phủ đệ mà ngươi mong muốn hay không."
Như Tiểu Lam tiến tới và không khỏi ngây người ra vào lúc nhìn thấy bản vẽ trong tay Thanh Mặc Nhan.
Bản vẽ sơ qua phủ Minh Duyệt Quận Chúa và cho dù nàng xem hơi không hiểu nhưng hình dạng ngôi nhà kia nàng lại thấy rất rõ ràng.
Hình dạng này... Lại giống như đúc với ngôi nhà cổ xưa kia của nàng ở thời hiện đại.
Thanh Mặc Nhan thấy nàng một hồi lâu không nói gì và sau đó ngẩng đầu lên nhìn sang.
"Sao vậy? Nếu có chỗ nào không hài lòng, ta sẽ bảo bọn họ sửa lại."
Như Tiểu Lam chợt nhào tới chộp lấy bản vẽ trong tay và càng xem càng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. "Trời ạ, giống quá, giống quá."
"Giống cái gì?" Thanh Mặc Nhan bị nàng làm cho đầu óc mơ hồ không hiểu ra sao.
"Nhà mà ta với ông nội ở, cùng với cái này giống nhau như đúc!" Như Tiểu Lam chỉ vào một chỗ mái hiên. "Đến ngay cả hoa văn chỗ này cũng giống nhau như đúc!"
Trong mắt Thanh Mặc Nhan lộ ra vẻ kinh ngạc. "Đây là ký hiệu của Hiền Ích Hầu phủ." Cho dù nàng được phong làm Minh Duyệt Quận Chúa, nhưng tước vị Hiền Ích Hầu phải để cho hài tử tương lai do nàng sinh ra kế thừa.
Như Tiểu Lam há miệng to đến nỗi sắp nhét vừa một quả trứng gà.
Đây là tình huống gì vậy, chẳng lẽ thế giới này thật sự có liên quan đến thời hiện đại sao?
Cẩn thận hồi tưởng, nàng không nhớ rõ thời cổ đại có đất nước nào tên là Dạ Hạ Quốc cả... Tuy nhiên tòa cổ mộ và phủ Minh Nguyệt Quận Chúa kia, lại giống nhau như đúc với những chỗ nàng đã thấy ở thời hiện đại.
"Không nghĩ ra được cũng đừng nghĩ." Thanh Mặc Nhan tỉnh rụi thu lại bản vẽ. "Biểu muội của ta còn đang chờ ngươi giúp nàng chọn y phục cưới."
Lúc này Như Tiểu Lam mới nhớ ra nàng đã đáp ứng Tần Diệu Thu sẽ đi chọn đồ cưới giúp nàng.
Thanh Mặc Nhan bảo Huyền Ngọc dẫn người đưa nàng đến viện của Tần Diệu Thu.
Chân trước Như Tiểu lam vừa mới đi, Sử Đại Thiên phía sau lặng lẽ chạy vào. "Thế Tử, Úy đại nhân đến."
"Mời vào." Thanh Mặc Nhan dọn dẹp mấy đồ trên bàn.
Sau đó, Úy Tử Ngang đi vào và trên người mặc trường bào bình thường đến mức không thể bình thường hơn nữa khi ăn mặc giống như một bách tính bình thường.
"Ngồi đi." Thanh Mặc Nhan chỉ vào cái ghế đối diện.
Úy Tử Ngang không lập tức ngồi xuống mà quy củ hành lễ trước và kêu lên: "Thiếu Khanh đại nhân."
Thanh Mặc Nhan im lặng gật đầu.
Mặc dù Úy Tử Ngang này vô cùng quy củ, nhưng hắn lại rất chính trực và có rất nhiều bằng hữu khắp chốn quan trường cũng không hoàn toàn là vì tính cách của hắn, mà là hắn hiểu rõ chỉ dựa vào từng đấy khả năng của mình sẽ dễ dàng bị người khác chà đạp ở dưới chân. Cho nên hắn luôn đối nhân xử thế vô cùng cẩn thận.
"Sau khi ngươi với biểu muội ta thành thân, ngươi sẽ được điều đến Kim Ngô Vệ làm việc." Thanh Mặc Nhan nhàn nhạt nói.
Úy Tử Ngang kinh sợ mà suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Kim Ngô Vệ chính là chức quan bên cạnh Hoàng Thượng và là thứ mà bao nhiêu con em nhà giàu cầu cũng không cầu được.
"Thiếu... Thiếu Khanh đại nhân."
Thanh Mặc Nhan xua tay. "Ngươi cứ nghe hết lời ta nói trước đã, khi ngươi vừa mới tiến vào Kim Ngô Vệ thì không cần thể hiện quá xuất sắc. Trước khi ổn định, ngươi phải kết giao với vài lão nhân, xã giao lung tung và nếu bạc thì cứ việc nói với ta. Mỗi tháng ta sẽ trợ cấp cho ngươi hai trăm lượng bạc tiền rượu..."
Úy Tử Ngang ngồi ở đó và cảm giác như bản thân đang nằm mơ vậy. Tuy nhiên, hắn càng nghe lời này của Thanh Mặc Nhan càng dần hiểu ra điều gì đó khi sự hoảng hốt trong mắt dần dần nhạt đi.
"Thiếu Khanh đại nhân muốn ta làm cái gì, xin cứ nói thẳng." Úy Tử Ngang chắp tay nói.
Thanh Mặc Nhan khẽ mỉm cười.
Nói chuyện với người thông minh đúng là vô cùng thoải mái và không cần vòng tới vòng lui.
"Ta muốn điều tra một vụ án nhưng nó từ cách đây nhiều lăm và dính líu rất sâu, cho nên ta cần ngươi lưu ý chuyện bên Kim Ngô Vệ giúp ta."
Nghe lời này, Úy Tử Ngang vội vàng đứng lên. "Thiếu Khanh đại nhan xin cứ việc phân phó."
Bởi vì thân phận của Thanh Mặc Nhan, cho nên Úy Tử Ngang cho rằng hắn đang vì tra xét phá án và cũng không nghĩ sang hướng khác. Hơn nữa, Thanh Mặc Nhan lại dốc sức làm việc cho Hoàng Thượng... Chuyện hắn muốn điều tra chắc chắn vô cùng quan trọng và Hoàng Thượng đương nhiên sẽ biết. Nếu không làm sao hắn lại dễ dàng được điều đến Kim Ngô Vệ.
Thanh Mặc Nhan với Úy Tử Ngang mật đàm một canh giờ và trước khi Như Tiểu Lam trở về thì Sử Đại Thiên đã lặng lẽ đưa Úy Tử Ngang rời khỏi Hầu phủ bằng cửa sau.
Sau khi Sử Đại Thiên quay lại, Thanh Mặc Nhan lại cho hắn một mật thư niêm phong và phái hắn đến đưa cho Nhuận Nhi tỷ của Thiên Nhạc Phường ở phố đèn đỏ. Bảo nàng hỗ trợ điều tra những chuyện liên quan đến trùng nương của Tề Quốc.
Hắn vốn chỉ muốn điều tra nguyên nhân cái chết sinh mẫu hắn và không ngờ tới nó lại liên quan đến một đống vấn đề bí ẩn chưa giải được.
Đầu tiên là cổ độc ở trong cơ thể hắn không hề tầm thường và về sau lại biết được sự tồn tại của Cổ Vương có liên quan đến trùng nương.
"Ngươi cảm thấy mẫu thân ngươi là trùng nương?" Như Tiểu Lam hiếu kỳ hỏi.
Thanh Mặc Nhan xoa thái dương và đáy mắt ẩn hiện vẻ mờ mịt.
Sinh mẫu hắn đúng là chạy nạn từ Tế Quốc đến và hắn đã sớm điều tra qua chuyện này. Tuy nhiên bây giờ vẫn có rất nhiều điểm khả nghi khi hắn muốn biết chuyện phụ than bị cách chức ở Kim Ngô Vệ và rốt cuộc nó có liên quan đến vụ án sủng phi của hoàng đế mất tích hay là không.
Theo chút manh mối hắn điều tra ra được, sau khi phụ thân hắn bị cách chức ở Kim Ngô Vệ mới cưới mẫu thân hắn vào phủ.
Giữa hai người này, chẳng lẽ còn có mối quan hệ nào khác.